Lời chưa nói

Và khi yêu một ai đó, mọi tiêu chuẩn không còn quan trọng nữa. Hình tượng về một chàng trai rắn chắc với làn da rám nắng trong Quỳnh Hoa đã biến mất, thay vào đó là một Nhật Minh trắng trẻo, thư sinh nhưng cũng không kém phần nghị lực và mạnh mẽ trong cuộc sống. Những ngày tháng yêu nhau của hai người bắt đầu ngọt ngào như những bông hoa cải mà Quỳnh Hoa mang từ cánh đồng về giữa lòng thành phố. ***

Lời chưa nói

Truyện ngắn tình yêu: Lời chưa nói

Nghe tiếng xe đạp điện tít còi liên tục như chim hót ngoài cổng, Quỳnh Hoa biết cô em gái đi học đã về. Thùy Vân bước vào nhà, vẻ mặt hớn hở như nhặt được quà. – Đi học thêm Tiếng Anh vui vậy cơ à? – Quỳnh Hoa hỏi. – Vui chứ chị. – Em đúng là “Bụt chùa nhà không thiêng”. Chị dạy Tiếng Anh mà em phải đi học thêm ở trung tâm mới chịu. – Quỳnh Hoa chọc nó. – Tại chị hay đóng vai ác với em chứ. Ở trung tâm ấy em được học một thầy giáo cực kì dễ mến, dạy hay, thân thiện, đẹp trai,… Chẳng khó tính với em như chị. – Thầy khó tính thì trò mới lên người. – Thầy dễ tính mà trò vẫn lên người thì tốt hơn chứ chị. Nhiều khi, Quỳnh Hoa cũng chịu thua với em gái mình vì khả năng tranh cãi rất nhanh, không cần suy nghĩ của nó. – Đặc biệt là thầy giáo còn độc thân. Hay để em bắt mối cho chị nhé! – Thôi đi cô, đừng có mà vớ vẩn. Không phải ai nhìn thấy con trai cũng hơn hớn lên như cô đâu. – Chị có biết con gái bây giờ là phải lả lơi vừa đủ, nghiêm túc vừa đủ không? Gớm, chị cứ cành cao như thế nên ế là phải. Mà mải nói chuyện, em quên mất. Trung tâm Tiếng Anh đó cần tuyển thêm giáo viên đấy. Quỳnh Hoa tỏ vẻ nghĩ ngợi. Như sợ chị từ chối, Thùy Vân đả kích: – Chị đang kêu chán vì nghỉ hè không biết làm gì. Bây giờ có cơ hội như thế, chẳng nhẽ chị không đủ tự tin sao? Chị đăng kí dự tuyển đi. Đi mà chị. Quỳnh Hoa biết nếu nói “Không” thì Thùy Vân sẽ thuyết phục mình đến ù tai. Lắm lúc, nó cứ phát liên tục như một cái loa phát thanh không có nút dừng. Thùy Vân khá láu lỉnh, cá tính, hồn nhiên nhưng trong mắt Quỳnh Hoa, nó vẫn là một cô em gái rất dễ thương. Nếu Thùy Vân xinh xắn một cách trẻ trung, năng động với dáng người đầy đặn thì trái ngược với em gái mình, Quỳnh Hoa mảnh mai và mang vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm. Cô đặc biệt hấp dẫn người đối diện bằng cái cười tít mắt, làm người khác cũng muốn cười theo. *** Xem thêm:

Lấy chồng có gì vui ?

Đơn phương

Là giáo viên Tiếng Anh của một trường cấp 3 có tiếng trong thành phố, Quỳnh Hoa dễ dàng trúng tuyển vị trí giáo viên part-time của trung tâm Tiếng Anh mà Thùy Vân đang học. Vậy là cô đã dạy thêm các buổi tối ở đây được gần 2 tháng. Cô đến với công việc làm thêm này chẳng phải vì thu nhập mà vì cô muốn có cơ hội giao tiếp với những giáo viên người nước ngoài cũng đang giảng dạy tại trung tâm. Hơn nữa, cô còn tích lũy thêm cho mình được khá nhiều kinh nghiệm dạy học trong một môi trường năng động như thế. Và thầy giáo hot nhất trung tâm mà cô em gái của Quỳnh Hoa hâm mộ là Nhật Minh. Nhưng thật tình mà nói, anh không phải là mẫu đàn ông mà cô thích. Anh sở hữu làn da trắng trẻo, vóc dáng có phần mong manh và dễ vỡ trong khi cô lại mơ về những anh chàng có làn da nâu, đầy đặn và rắn chắc. Anh chỉ cao hơn cô một chút, hơi thấp so với chiều cao cần có của một chàng trai. Nói chung về ngoại hình, Nhật Minh không có gì gây ấn tượng với Quỳnh Hoa ngoài khuôn mặt thư sinh mang vẻ trí thức với đôi mắt sâu phía sau cặp kính trắng. Thế nhưng, mỗi lần nói chuyện với anh, cô luôn có một cảm giác dễ chịu bởi sự vui vẻ và hài hước. Anh có một cách giảng dạy Tiếng Anh rất hay, đó là tạo cơ hội cho học sinh thực hành càng nhiều, càng tốt. Có lần, Quỳnh Hoa chia sẻ với Nhật Minh rằng đối tượng học sinh nhỏ tuổi của cô rất hay nhầm lẫn về cách dùng những lượng từ trong Tiếng Anh thì anh bảo: – Anh dạy chúng thế này: “Little” chẳng đếm được đâu Nhưng “few” đếm được, cho “Noun” số nhiều. “Many” mới thật là kiêu Danh từ cứ phải số nhiều mà chia. Phải, việc đặt hiện tượng ngữ pháp khô khan trong cấu trúc của thơ, văn vần giúp học sinh cực kì dễ nhớ. Một giáo viên giỏi truyền đạt cho học sinh được hết những kiến thức trong mỗi bài giảng. Còn anh, anh đã làm cho học sinh yêu thích những bài giảng của mình. Và trong mắt mọi người, anh là một giáo viên tài năng. Cũng có lẽ vì tất cả những điều đó mà anh được rất nhiều học sinh mến mộ. Hơn 9h tối, sau khi kết thúc ca dạy, Quỳnh Hoa vẫn loay hoay ở lán xe của trung tâm, chưa biết làm sao để về nhà với chiếc xe xịt lốp. Nhật Minh xuất hiện: – Bây giờ, em có muốn đi sửa xe thì các tiệm quanh đây cũng đóng cửa hết rồi. Để anh chở em về. Quỳnh Hoa băn khoăn nhưng đành nhận lời vì chẳng còn cách nào khác. Để xóa tan sự im lặng, có chút ngại ngùng của Quỳnh Hoa, Nhật Minh kể cho cô nghe những câu chuyện hài hước làm đoạn đường về nhà của cô cũng như gần hơn với những tiếng cười. – Anh đi chậm hơn một chút, rẽ trái,… Nhà em đây rồi. – Quỳnh Hoa bước xuống xe. – Cảm ơn anh! – Ui, em chào anh thầy giáo! – Thùy Vân lên tiếng. “Anh thầy giáo”, sao mà nó lại bạo dạn vậy chứ. – Ừ, chào em. – Nhật Minh bối rối. Thùy Vân theo đuôi Quỳnh Hoa. Nó nháy mắt hóm hỉnh: – Đưa đón nhau rồi nhé! Kinh thật đấy! – Không như em nghĩ đâu. – Yêu rồi nha! – Đồ quỷ! Ra ngoài cho chị thay đồ. Quỳnh Hoa đẩy Thùy Vân ra khỏi phòng mình. Chẳng hiểu sao, Quỳnh Hoa không thèm giải thích với Thùy Vân mà trái lại, cô còn thấy vui vui vì sự hiểu lầm của nó. Thôi kệ, cứ để cho nó tưởng bở. Chiều hôm sau, Quỳnh Hoa đến trung tâm thì đã thấy chiếc xe xịt lốp của mình đã căng đầy hơi. – Là anh đã sửa xe giúp em phải không? – Quỳnh Hoa hỏi Nhật Minh khi gặp anh ở hành lang. – Ừ, anh có ca dạy sáng nay nên mang ra tiệm. – Dạ. Để em gửi tiền anh. – Có gì đâu, chỉ là vá săm thôi mà. Bình thường, Quỳnh Hoa không thích nhận của ai cái gì. Là một cô giáo có phần khó tính, cô luôn đề cao tinh thần “cảnh giác” với sự giúp đỡ của người khác, đặc biệt là bạn khác giới. Nhưng với Nhật Minh thì khác, nụ cười hiền hậu và vẻ mặt ngây ngô của anh luôn làm người ta tin rằng anh rất chân thành. Và đúng như vậy, thời gian qua, Quỳnh Hoa thấy anh luôn giúp đỡ mọi người một cách rất nhiệt tình: khi thì phụ bác bảo vệ sửa lại cái biển quảng cáo của trung tâm, lúc lại xách đồ giúp một chị học viên đang mang bầu. Những suy nghĩ đó làm lời mời của Quỳnh Hoa rất tự nhiên: – Cuối tuần em mời anh coffee nhé! – Ừ, anh rất vui. Ly coffee mà Quỳnh Hoa mời Nhật Minh chẳng ngờ lại biến thành ly coffee chia tay anh ở trung tâm Tiếng Anh đó. – Đây gọi là coffee ăn mừng vì anh bị đuổi việc. – Nhật Minh nói bằng giọng hài hước. – Công việc của anh ở đó đang thuận lợi. Anh không thấy tiếc sao? – Một trung tâm như thế có gì để anh phải tiếc chứ? Nguyên tắc của anh là không bao giờ làm việc cho bất cứ nơi nào sống thiếu tình người. Anh hơi buồn vì phải xa học sinh thôi. Đúng vậy, đó là một trung tâm coi trọng tiền bạc hơn cả việc giữ uy tính với giáo viên. Lợi dụng sự bất đồng ngôn ngữ và sự bỡ ngỡ của người nước ngoài khi sống tại Việt Nam, họ đã định quỵt một phần lương của Jack – cũng là giáo viên Tiếng Anh của trung tâm. Và Nhật Minh đã lên tiếng, anh yêu cầu trung tâm phải trả lương cho Jack theo đúng thỏa thuận. Với bản hợp đồng của Jack trên tay, Nhật Minh đã thắng. Nhưng cũng chỉ vì giúp đỡ Jack mà Nhật Minh đã bị giám đốc yêu cầu nghỉ việc một cách rất vô lí. Quỳnh Hoa cảm phục với tình cảm mà Nhật Minh dành cho mọi người, cái cách mà anh giúp đỡ người khác không cần tính toán hay suy nghĩ. – Anh đã nhận được vài lời mời giảng dạy của mấy trung tâm Tiếng Anh khác. – Vâng, anh đủ năng lực và sự nổi tiếng mà. Trung tâm đó mới phải tiếc vì để mất một giáo viên như anh. ***   Sau hôm đó, họ vẫn hẹn nhau những ngày cuối tuần. Làm bạn với anh thực sự rất thú vị chính bởi cô được khám phá một thế giới khác: một thế giới giản dị nhưng ấm áp và trong lành. Cô thích những nhà hàng sang trọng nhưng anh lại chỉ cho cô những món ăn đường phố mà cô chưa từng thưởng thức. Và đúng là chúng ngon hơn cô nghĩ. Cô quen với những bộ quần áo hàng hiệu. Còn với anh, một bộ quần áo đẹp không nằm ở chỗ nó xuất xứ từ đâu, có giá bao nhiêu mà quan trọng là nó hợp với mình. Những bộ trang phục của anh thường rất rẻ nhưng hợp với dáng anh và anh tự tin khi mặc chúng. Anh khiến cô nhận ra rằng: giá trị của con người đâu phải ở những thứ hình thức bên ngoài. Cô bắt đầu dùng thử những bộ quần áo hàng chợ và thấy chúng vẫn đẹp lung linh. Có lẽ, anh đang làm cô thay đổi. Rồi một ngày, Nhật Minh dẫn Quỳnh Hoa về thăm nhà mình. Thực tình, gia cảnh của anh làm cô hơi hụt hẫng: căn nhà cấp 4 đơn sơ dường như chẳng có gì ngoài những quyển sách. Anh yêu sách – đó là điều rất đáng quý nhưng chưa đủ để làm cô thấy an lòng. Không hiểu sao cô lại có cảm giác ấy, hai người đã là gì của nhau đâu? Cô tự cảm thấy mình đáng cười. Trong khi tìm xem những quyển sách của Nhật Minh, một tập những chiếc giấy khen, giấy chứng nhận và những giải thưởng học sinh giỏi cấp thành phố rơi xuống nền gạch hoa làm Quỳnh Hoa ngỡ ngàng. Mẹ Nhật Minh bước vào, giọng đầy tiếc nuối: – Giá như bác có thể lo cho nó học xong đại học… Nhật Minh sở hữu một bảng thành tích học tập đáng nể. Anh từng đỗ Á khoa chuyên ngành Ngôn ngữ Anh trường Đại học Hà Nội. Nhưng rồi, khi anh đang học năm thứ 2 thì ba anh bị bệnh nặng. Nhật Minh đã quyết định dừng lại việc học của mình để đi làm, phụ mẹ lo chữa bệnh cho ba nhưng may mắn đã không đến. Sau sự ra đi của ba, Nhật Minh không trở lại giảng đường Đại học mà bằng việc tự học Tiếng Anh, Nhật Minh đạt Ielts 7,5 – số điểm mà rất nhiều cử nhân Tiếng Anh phải mơ ước. Quỳnh Hoa khâm phục Nhật Minh, khâm phục cách anh vượt lên những khó khăn trong cuộc sống và đặc biệt khâm phục sự khiêm nhường của anh. Anh chọn cách nói chuyện hài hước để làm người đối diện thấy vui vẻ chứ không bao giờ nói về bản thân mình. Nhớ lại, có lần Quỳnh Hoa hỏi: – Hồi còn đi học, anh giỏi môn nào nhất? Nhật Minh bảo: – Anh học môn nào cũng dở nên hay bị cô giáo phạt. ***   Quỳnh Hoa tự bảo mình rằng sự cảm mến mà cô dành cho Nhật Minh chỉ đơn thuần là tình bạn, tình đồng nghiệp nhưng hình như cô đang tự lừa dối bản thân mình. Sự nhẹ nhàng và tình cảm của Nhật Minh giống như dòng nước ngọt ngào và ấm áp khiến trái tim cô tan chảy. Một buổi chiều đầy gió, giữa cánh đồng hoa cải vàng rực, Nhật Minh đã ngỏ lời với cô một cách thật vụng về: – Làm người yêu của anh, em nhé! Quỳnh Hoa đã chờ đợi điều này từ khá lâu rồi nhưng không hiểu sao, ngay lúc đó, cô vẫn thấy thật bối rối. Cô chẳng biết nói gì nên đành để sự lặng im thay cho câu trả lời đồng ý. Là con gái, ai cũng muốn có một bờ vai để dựa vào mỗi khi mệt mỏi, một bàn tay để nắm chặt mỗi khi hoang mang với cuộc sống xô bồ, một ai đó đưa đi chơi trong những ngày lễ, tết để thấy bình yên và một ai đó quàng cho mình chiếc khăn len giữa mùa đông lạnh để thấy lòng ấm áp. Quỳnh Hoa tin Nhật Minh có thể mang lại cho cô tất cả những điều đó. Và khi yêu một ai đó, mọi tiêu chuẩn không còn quan trọng nữa. Hình tượng về một chàng trai rắn chắc với làn da rám nắng trong Quỳnh Hoa đã biến mất, thay vào đó là một Nhật Minh trắng trẻo, thư sinh nhưng cũng không kém phần nghị lực và mạnh mẽ trong cuộc sống. Những ngày tháng yêu nhau của hai người bắt đầu ngọt ngào như những bông hoa cải mà Quỳnh Hoa mang từ cánh đồng về giữa lòng thành phố. Là người yêu của Nhật Minh, Quỳnh Hoa theo anh đến những nơi mà cô chưa từng đến, có khi là tầng thượng của một tòa cao ốc để ngắm thành phố đêm đèn điện lung linh, có khi chỉ là một quán nhỏ để cảm nhận ly trà sữa buổi sáng nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Là người yêu của Nhật Minh, Quỳnh Hoa biết thêm nhiều những điều mới mẻ về anh – một chàng trai tài năng. Ngoài Tiếng Anh, Nhật Minh còn rất giỏi văn chương. Những truyện ngắn, những bài viết của anh với bút danh “Ngày tươi sáng” luôn được bạn trẻ đón đọc nồng nhiệt. Nhiều tác phẩm được nhà xuất bản chọn in thành sách. Cô háo hức đọc những quyển sách có những sáng tác của anh và nhận thấy ở đó những thông điệp nhẹ nhàng mà giàu cảm xúc từ một tâm hồn rất đẹp giữa dòng đời đầy hối hả, bon chen. Là người yêu của Nhật Minh, Quỳnh Hoa được thưởng thức những món ăn rất ngon do chính tay anh nấu. Anh chỉ cô cách chọn những nguyên liệu đơn giản nhưng vẫn rất hấp dẫn. Cô hiểu rằng: học nấu ăn chính là học cách chăm sóc những người mà chúng ta yêu thương. Nhưng tình yêu nào cũng có những giận hờn và sóng gió. Quỳnh Hoa vẫn băn khoăn về Nhật Minh vì anh quá hào phóng. Bất cứ lúc nào anh cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác. Những chàng trai quá tốt để làm bạn chưa chắc đã là một người chồng tốt bởi họ chẳng biết giữ riêng cho mình điều gì. Liệu người như thế có thể đảm bảo cho một cuộc sống gia đình với những nhu cầu thiết thực hàng ngày? Nhật Minh cũng không có công việc ổn định ngoài việc đi dạy thêm ở các trung tâm Tiếng Anh và có lẽ đó là lí do mà dù đi làm đã lâu, Quỳnh Hoa vẫn thấy anh chẳng có gì trong tay. Ngược lại với Nhật Minh, Quỳnh Hoa lớn lên trong một gia đình không quá giàu có nhưng khá bề thế. Ba mẹ cô đều là giảng viên đại học nên cô đã quen với một cuộc sống tiện nghi hơn. Cô tự hỏi: Liệu mình có phù hợp với gia đình Nhật Minh không? ***   Tối thứ bảy, Quỳnh Hoa háo hức đợi Nhật Minh ở điểm hẹn. Hôm nay, bộ phim mới mà cả hai cùng mong chờ sẽ được công chiếu. Nhưng đã quá giờ hẹn rồi mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Cô đã gọi cho anh mấy lần nhưng đều không liên lạc được. Góc phố vắng tanh bởi mọi người đều biến mất sau những cánh cửa để tránh những giọt nước mưa lạnh cóng của mùa đông. Quỳnh Hoa vẫn đợi Nhật Minh giữa cơn mưa chẳng phải vì nghĩ đến bộ phim mà chỉ vì tin rằng anh sẽ đến. Một tiếng, rồi hơn, rồi hơn nữa,… thời gian nặng nề trôi, Quỳnh Hoa ướt sũng, run lên vì rét. Anh đã không đến cũng chẳng gửi cho cô dù chỉ là một tin nhắn. Hay đã xảy ra chuyện gì với anh? Một cảm giác lo lắng chạy qua đầu cô nhưng rồi sự tức giận làm nó bị lãng quên nhanh chóng. Quỳnh Hoa lặng lẽ trở về, tiếng xe máy chẳng át được tiếng khóc của cô. Một cảm giác cô đơn và trống trải xen lẫn sự tủi thân ghê gớm. Từ phía sau có 2 gã đàn ông kín mít trong những chiếc áo mưa, ngồi trên một chiếc xe máy, vọt lên: – Em gái đi đâu một mình thế này? – Một gã lên tiếng. – Nhìn thế này là biết thất tình rồi. Đi với bọn anh, bọn anh sẽ làm cho em vui. – Giọng ồm ồm của gã thứ hai vang lên. Quỳnh Hoa hoảng hốt, cô cố gắng lao xe thật nhanh nhưng vẫn không thoát khỏi 2 gã côn đồ với tiếng những tiếng cười man dợ. Hình như chúng đang say rượu. Những gã say luôn là những gã liều lĩnh, có thể làm bất cứ điều gì. Nghĩ vậy, Quỳnh Hoa run lên vì sợ nhiều hơn cả vì rét. Bất chợt, gã ngồi đằng sau đưa tay vỗ vai Quỳnh Hoa làm cô giật bắn cả người. Chiếc xe loạng choạng nhảy lên trên một ổ gà rồi đổ xuống giữa con đường gồ ghề. Quỳnh Hoa nghe tiếng một người đàn ông khác, rồi tiếng rú ga rất mạnh, hai tên côn đồ biến mất trong làn mưa nhè nhẹ. – Chị có bị đau ở đâu không? Đôi bàn tay cứng cáp đỡ Quỳnh Hoa đứng dậy. Rồi anh nhanh nhẹn dựng xe giúp cô. Dưới ánh sáng của chiếc đèn cao áp, Quỳnh Hoa kịp nhận ra bộ trang phục của một anh cảnh sát cơ động. – Cảm ơn anh! Em không sao. – Là Quỳnh Hoa phải không? – Anh cảnh sát reo lên. Quỳnh Hoa ngạc nhiên khi thấy một gương mặt rất quen. Đúng rồi, mình đã gặp anh ấy ở đâu đó. – Em không nhận ra anh sao? – Ôi, anh Hoàng Hải! Hoàng Hải là con trai cô Mai – cô là giảng viên cùng khoa với mẹ Quỳnh Hoa ở trường Đại học. Quỳnh Hoa đã gặp anh trong lần cả 2 gia đình cùng tham gia tour du lịch theo trường của mẹ. Hoàng Hải sở hữu làn da nâu và thân hình vạm vỡ đúng chuẩn chàng trai mà Quỳnh Hoa tưởng tượng nhưng chẳng hiểu sao, anh lại không hấp dẫn cô. Phải chăng vì anh mang vẻ nghiêm nghị của một cảnh sát còn những cô gái nhạy cảm như Quỳnh Hoa lại thích sự ngọt ngào? Quỳnh Hoa không dám chắc về câu trả lời ấy, chỉ biết rằng, từ sau lần đó, cũng có mấy lần anh nhắn tin cho cô nhưng cô chỉ trả lời đủ để giữ phép lịch sự tối thiểu. Rồi sau đó, anh và cô cũng chẳng liên lạc gì với nhau mặc cho sự tiếc nuối của 2 bà mẹ. ***   7 giờ sáng, tiếng chuông cổng reo lên. Chẳng còn ai khác ở nhà nên Quỳnh Hoa đành cố lê đôi chân còn đau do bị ngã tối qua ra mở cổng. Nhật Minh xuất hiện trước mắt cô. Nhìn anh bơ phờ như vừa trải qua một đêm không ngủ. – Giờ anh còn đến đây làm gì nữa? – Quỳnh Hoa lạnh lùng. – Anh,… anh xin lỗi! – Anh nghĩ rằng một lời xin lỗi là đủ sao? Quỳnh Hoa định đóng cổng nhưng Nhật Minh đã kịp ngăn cô lại. – Hôm qua, trên đường đi, anh đã thấy một vụ tai nạn giao thông. – Để em kể tiếp đoạn sau nhé: rất nhiều xúm lại xem vì hiếu kì nhưng rồi cuối cùng cũng chỉ có mình anh đưa nạn nhân vào viện. – Quỳnh Hoa nói bằng giọng mỉa mai. – Đúng là như vậy. Nhưng em không tin anh sao? Tất nhiên Quỳnh Hoa tin anh vì cô quá hiểu anh. Thế nhưng, trong tình huống này, cô không thể nuốt trôi sự tức giận: – Giờ điều đó có còn quan trọng không? Em thấy mình thật ngớ ngẩn khi đã chờ đợi anh. Một mình ướt lạnh giữa đêm mưa và bị 2 tên côn đồ trêu ghẹo. – Em có làm sao không? – Nhật Minh nhìn Quỳnh Hoa một lượt. – Anh đã không nhắn lại em dù chỉ là một tin nhắn. Đừng làm bộ lo lắng cho em. – Anh đã bị mất điện thoại. Có lẽ là do đám đông ấy… – Anh chỉ biết lo cho người khác mà không cần biết mình sẽ thiệt thòi như thế nào. Anh có biết là anh kì cục lắm không? – Làm sao anh có thể bỏ mặc một người đang gặp nguy hiểm đến tính mạng được? Nếu làm như vậy, anh sẽ rất áy náy. Anh đã nghĩ rằng em sẽ hiểu. – Thế còn em thì sao? Em đáng bị bỏ mặc sao? Nếu em bị người xấu làm hại, anh không cảm thấy áy náy sao? Có lẽ, em không quan trọng với anh bằng một người xa lạ. – Không phải thế. Sự so sánh trong trường hợp này là khập khiễng. – Vâng, em khập khiễng, em không đủ tốt như anh. Nhưng anh làm ơn hãy nghĩ đến những người thân yêu của mình trước khi hi sinh vì những người xa lạ. Ngoài em ra, anh có nghĩ rằng mẹ anh cũng cần một ngôi nhà tiện nghi hơn để ở không? Anh có thấy rằng anh đã 30 tuổi rồi mà vẫn chẳng có gì không? Anh sẽ sống vô tư như thế này đến bao giờ? Lòng tốt là thứ cần thiết nhưng chỉ biết tốt với người khác mà không biết tính toán cho mình thì sẽ là ngu ngốc. – Em không thể đặt mình vào hoàn cảnh của anh sao? Một chút thôi cũng được. – Không, em không thể. Có một điều em đã định nói với anh từ lâu rồi. – Là gì vậy em? – Là anh hãy cứ tốt với cả xã hội này, hãy cứ làm những gì anh muốn. Mình chia tay đi! Nhật Minh như hiểu ra một điều gì đó. Im lặng một lát, anh mới lên tiếng: – Em không thấy rằng chúng ta đã rất hợp nhau sao? – Thế thì sao anh? Thực tế cuộc sống cần nhiều hơn điều đó. – Có những thứ chúng ta nhìn thấy lại không phải là sự thực. Anh chỉ muốn nói rằng: nếu không hiểu hết về một người thì mọi sự đánh giá sẽ đều không chính xác đâu em ạ. Chúng ta cần cơ hội để hiểu nhau hơn. – Không! – Quỳnh Hoa tỏ vẻ cương quyết – Với em như vậy là đủ rồi. Đừng tìm em nữa. Chúng ta dừng lại anh nhé! Quỳnh Hoa bước vào trong nhà bỏ mặc Nhật Minh ngẩn ngơ giữa cánh cổng thân quen. Chẳng biết làm gì khác, anh quay lưng bước đi, lặng lẽ trên con đường nhộn nhịp người qua lại. ***   Ai đó bảo rằng: “Con gái nói có là không”. Ai đó đã nói rằng: “Khi một cô gái đẩy chàng trai ra xa chính là khi cô cần vòng tay của chàng trai ấy nhất”. Có lẽ, với Quỳnh Hoa, tất những điều này đều đúng. Nói chia tay Nhật Minh nhưng những hình ảnh của anh cùng với gương mặt thư sinh và nụ cười hiền hậu luôn đầy ắp trong cô. Vậy mà, đã một tháng rồi, cô mất liên lạc của anh. Đã bao lần, cô cầm điện thoại định liên lạc với anh nhưng sự kiêu hãnh của một người con gái không cho phép cô làm điều đó. Cô đến những nơi mà 2 người thường đến với hi vọng tình cờ gặp lại anh nhưng rồi cũng chỉ có cô đối diện với chính mình. Cô lang thang trên những con phố quen thuộc của 2 người mà chẳng thấy bóng anh. Cô nhớ facebook của anh có cả nghìn bức ảnh mà nhìn vào đó người ta có thể hiểu được hành trình trong cuộc sống của anh. Anh rất thích đăng hình và mỗi lần đi đâu đó, anh thường chụp hình làm kỉ niệm. Cô lần mò vào facebook của anh nhưng giờ đây, tất cả đều im lặng, không hình ảnh và trạng thái nào được cập nhật thêm. Anh đã biến mất hoàn toàn. Có lẽ, anh đã quên cô. Cô giận anh và rồi lại tự trách mình. Là tại cô đã nói những điều làm anh tổn thương để rồi anh không còn muốn nhìn cô thêm một lần nào nữa. Làm sao để quên được anh? – Quỳnh Hoa tự hỏi. Cô nhớ đến những quyển sách ôn thi chứng chỉ Ielts mà cô từng có. Cô cũng sẽ thi. Cô lao đầu vào học để không còn một khoảng trống nào nghĩ đến anh. Là một giáo viên Tiếng Anh, kiến thức của cô không hề tệ nhưng trong 4 kĩ năng, cô gặp rắc rối với phần thi viết bởi vấn đề ở phần thi này không chỉ là kiến thức Tiếng Anh mà còn là khả năng lập luận, đưa ra quan điểm cá nhân. Còn cô, cô không biết làm sao để nảy sinh ý tưởng cho bài luận của mình. Cô loay hoay trên mạng xã hội tìm sự trợ giúp. Thật may mắn, qua facebook, cô gặp được admin của một nhóm dạy viết luận Ielts miễn phí. Anh hướng dẫn cô cách viết theo đúng cấu trúc cần có để dành được điểm trong phần thi này. Anh đưa các đề thi để cô viết và rồi lại tỉ mỉ chỉnh sửa cho cô từ ý tưởng cho đến cách hành văn. Anh gợi ý cho cô các quan điểm của mình. Cô phải thừa nhận rằng cô đã học hỏi được rất nhiều từ cách lập luận rất logic của anh. Thế nhưng, cô chẳng biết anh là ai bởi hình trong trang cá nhân của anh chỉ là những bức ảnh phong cảnh. Anh khiến cô tò mò. Cô nhắn tin cho anh: – Em có thể gặp người lạ được không? – “Người lạ” là cách mà cô vẫn gọi anh mỗi khi nói chuyện. – Để làm gì em? – Để cảm ơn, để thỏa mãn sự tò mò, để cùng trao đổi về Tiếng Anh,… Nhiều nữa người lạ ạ. – Em không sợ người lạ sao? – Không. Em tin người lạ là người tốt. Thời gian qua, dù chỉ trao đổi với anh về việc viết luận Tiếng Anh bằng tin nhắn và e-mail nhưng mỗi lần nhận được phản hồi của anh, Quỳnh Hoa đều cảm thấy vui. Phải chăng, sự giúp đỡ chân thành của một người lạ làm cô vững tin hơn vào tình cảm giữa con người, vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống? Quỳnh Hoa cũng không biết nữa, một điều gì đó ở người lạ – một người mà cô chưa từng biết mặt, thậm chí chưa từng nghe giọng nói của anh dù chỉ là qua điện thoại – lại làm cô cảm thấy ấm áp. Một sự im lặng làm cô băn khoăn: – Anh không muốn gặp em sao? – Có chứ! Chúng ta sẽ gặp nhau sau khi em đã biết kết quả thi Ielts. Giờ thì hãy dành thời gian ôn thi cho tốt đã, em nhé! ***   Quỳnh Hoa đã không phụ lòng người lạ. Cô đã vượt qua kì thi Ielts với số điểm như mong muốn. Đặc biệt, cô dành được điểm 7.0 cho phần thi viết – số điểm có thể không quá xuất sắc so với ai đó nhưng đối với một người vốn sợ viết luận như cô thì đó là một kì tích. Người đầu tiên Quỳnh Hoa thông báo tin vui này là người lạ. Quỳnh Hoa cũng háo hức gặp anh – người đã giúp cô có được kết quả như ngày hôm nay. Café Time Square một chiều ấm áp. Quỳnh Hoa giật mình khi nhớ ra đây chính là nơi lần đầu cô và Nhật Minh chính thức hẹn hò. Anh nói “Có nhiều quán café đẹp nhưng anh thích nơi này, đơn giản vì nó cho anh cảm giác bình yên”. Quỳnh Hoa bước vào. Đúng chỗ chiếc bàn mà cô và Nhật Minh đã từng ngồi, một vóc dáng quen thuộc đang quay lưng về phía cô. Cô bước đến và ngỡ ngàng khi trước mặt cô là Nhật Minh. – Em ngồi đi! – Nhật Minh lên tiếng. Không giống với vẻ mặt ngạc nhiên của cô, nhìn anh rất bình lặng. – Là anh sao? Anh chính là người lạ? – Đúng,… là anh. Trước Nhật Minh, Quỳnh Hoa chợt cảm thấy mình nhỏ bé, thêm chút cảm giác xấu hổ vì anh giỏi quá, giỏi đến mức một giáo viên Tiếng Anh như cô lại phải nhờ đến một người chưa từng tốt nghiệp chuyên ngành này. Ở đời, người ta luôn cố chứng minh rằng mình giỏi, còn anh thì ngược lại. Anh giấu sự thông minh của mình sau vẻ bề ngoài khờ khạo. – Em đúng là kẻ ngốc. – Quỳnh Hoa chua chát. – Thực lòng,… anh chỉ muốn giúp em thôi. Đó cũng là cách để anh có thể nói chuyện với em. Quỳnh Hoa đã bình tĩnh hơn. Phải, một người luôn giúp đỡ người khác, người luôn mang lại cho cô cảm giác ấm áp, người mà chỉ cần nói chuyện thôi cũng đủ làm cô tan biến hết mọi buồn phiền,… chỉ có thể là Nhật Minh thôi. Sao cô lại không nghĩ ra? – Nhưng sao anh lại biết em ôn thi Ielts? – Quỳnh Hoa hỏi. – Anh vẫn theo dõi facebook của em mà. Anh chủ động lập group ôn thi Ielts và kết bạn với rất nhiều bạn bè của em để em dễ tìm thấy anh hơn. – Em muốn nói rằng khi tức giận người ta thường không nói những điều mình nghĩ. Em không muốn là anh tổn thương. – Anh hiểu mà. Quỳnh Hoa tin rằng Nhật Minh thực sự hiểu mình và cô hạnh phúc vì Nhật Minh đã không bỏ mặc cô như cô đã nghĩ. Bao yêu thương bấy lâu nay giờ lại trở về trong cô mà không thể bật lên thành tiếng. Nhưng để làm gì chứ? Giờ đây, tất cả đã là vô nghĩa. Nhật Minh lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng: – Mình bắt đầu lại em nhé! Quỳnh Hoa muốn ôm anh và khóc thút thít như một đứa trẻ nhưng rồi cô đã trấn tĩnh lại và tự kéo mình trở về thực tại cuộc sống. – Anh có biết rằng em đã mong chờ điều này đến thế nào không? Sao giờ anh mới nói? Quá muộn rồi anh à. – Tại sao? – Nhật Minh băn khoăn. – Em đã nhận lời yêu người khác rồi. Vừa mới hôm qua thôi. Nhật Minh nhìn Quỳnh Hoa tỏ vẻ không tin nhưng sự nghiêm nghị của cô làm anh biết đó là sự thật. – Nhanh vậy sao? – Nhật Minh thốt lên. Một chút bối rối và cũng có lẽ sợ câu nói của mình khiến Quỳnh Hoa buồn. Trấn tĩnh lại, Nhật Mình bào chữa: – À, ý anh là anh thấy bất ngờ thôi. Giống như một trò đùa của số phận khi không muốn cho người ta không thuộc về nhau. Từ sau hôm giúp Quỳnh Hoa thoát khỏi hai gã côn đồ, Hoàng Hải thường xuyên qua lại nhà Quỳnh Hoa chơi và đương nhiên, anh được sự chào đón của cả gia đình cô. Và chuyện gì đến cũng đã đến: anh ngỏ lời yêu cô giữa lúc cô vẫn chưa sẵn sàng để bắt đầu một tình yêu mới. Cô tìm lí do trì hoãn: – Chứng chỉ Ielts là ước mơ của em. Em không muốn nghĩ về điều gì khác lúc này. Em sẽ trả lời anh sau kì thi. Quỳnh Hoa vừa thi xong, Hoàng Hải đã nôn nóng muốn cô đưa ra câu trả lời. Mà Quỳnh Hoa cũng đâu cần phải nghĩ thêm nhiều nữa. Hoàng Hải có nghề nghiệp ổn định, thu nhập cao và gia đình bề thế. Cùng với ngoại hình ưa nhìn, Hoàng Hải là mẫu đàn ông mơ ước của nhiều cô gái. Quỳnh Hoa đã ở độ tuổi cần tìm cho mình một bến đỗ bình yên và Hoàng Hải có đủ yếu tố để mang lại cho cô một gia đình sung túc. Còn với Nhật Minh, nghĩ về anh, Quỳnh Hoa lại nhớ về ngôi nhà cấp 4 đơn sơ. Khi mới yêu, người ta có thể không tính toán nhưng để cùng nhau đi đến hết cuộc đời thì thứ người con gái cần sẽ nhiều hơn cả một trái tim vàng. Cô cũng không thể chờ đợi một người mà giờ chẳng còn là gì của mình nữa. Sau tất cả sự đắn đo, mới ngày hôm qua thôi, Quỳnh Hoa đã nhận lời cầu hôn của Hoàng Hải. Anh tuy chưa mang đến cho cô cảm giác ấm áp, ngọt ngào như Nhật Minh nhưng anh giúp cô thấy yên tâm về sự lựa chọn của mình. Yêu thương chưa đủ mà còn phải biết trao gửi yêu thương. Nhật Minh yêu Quỳnh Hoa nhưng không đúng cách. Anh làm cô nghĩ rằng anh đã bỏ mặc cô. Mà cuộc đời thì những khoảng trống luôn làm người ta xa nhau hơn. Như đã hiểu ra điều đó, Nhật Minh lên tiếng: – Mình vẫn là bạn, em nhé! Quỳnh Hoa lắc đầu. Cô biết rằng tình bạn có thể biến thành tình yêu nhưng người ta lại không thể làm bạn với người mình đã từng yêu. – Là tại em. Hãy coi như em chưa từng tồn tại. – Không, anh mới là người có lỗi. Mà thôi, hãy nghĩ đơn giản vì chúng ta không thuộc về nhau. Quỳnh Hoa hiểu Nhật Minh. Anh sẽ không níu kéo cô. Anh sẽ không bảo cô thay đổi. Anh để cô ra đi vì anh nghĩ đó là cách để gìn giữ lòng tự trọng của mình. Sẽ có một người tổn thương nếu cô quay lại với anh mà anh thì không bao giờ tranh cướp thứ gì của người khác. – Sống hạnh phúc, em nhé! – Chỉ vậy thôi sao? – Còn một điều anh muốn nói với em nhưng giờ chuyện đó đâu còn quan trọng nữa. Ly coffee hôm nay đắng ngắt. Nó mang vị của sự tiếc nuối, giận hờn, của những điều chưa nói mà cũng chẳng cần phải nói. Họ tạm biệt nhau, miệng cười còn nỗi buồn giấu trong trái tim. ***   Cầm chiếc thiếp mời trên tay, Quỳnh Hoa lái xe nhanh trên con đường thân quen dẫn về nhà Nhật Minh. Thực ra, cô có thể gọi điện mời anh nhưng cô sợ rằng mình sẽ không còn lí do nào khác để đến thăm anh, thăm lại ngôi nhà đơn sơ nhưng ấm cúng. Hơn nữa, cô muốn đối diện với những cảm giác không thể gọi tên của mình để vượt qua những bối rối đang đầy ắp trong lòng. Thật ngạc nhiên, trước mắt cô là ngôi nhà 2 tầng với màu sơn rất mới. Ngập ngừng một lúc, Quỳnh Hoa mới nhấn chuông. Mẹ Nhật Minh đón Quỳnh Hoa bằng nụ cười hiền hậu: – Lâu lắm rồi không thấy cháu đến chơi. Mà sao cháu không hẹn trước với Nhật Minh à? Nó đi làm đã về đâu. – Dạ. Công việc của anh ấy dạo này thế nào hả bác? – Ô, vậy ra Nhật Minh không nói gì với cháu à? Nó cùng với một cậu bạn mới mở Trung tâm Tiếng Anh nên đi làm tối ngày luôn; vừa dạy học, vừa quản lí. Quỳnh Hoa nhìn một lượt quanh ngôi nhà rồi lên tiếng: – Nhà bác thiết kế đẹp quá! – Cũng vì xây lại ngôi nhà này, Nhật Minh phải vay mượn bạn bè khá nhiều tiền. Nó đang cố gắng đi làm để trả nợ. Mà kế hoạch của 2 đứa thế nào rồi? – Dạ,… – Quỳnh Hoa lúng túng. – Nhật Minh bảo xây nhà để cưới vợ mà. Nghe nó nói vậy, bác vui lắm. Hai đứa cũng đã trưởng thành cả rồi, để lâu nữa có khi lại muộn ấy chứ. Trước khi đến đây, Quỳnh Hoa đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả những tình huống có thể xảy ra. Vậy mà giờ đây, ánh nhìn mong đợi của mẹ Nhật Minh làm cổ họng cô nghẹn đắng. Nhưng sự thật là thứ người ta không thể chạy trốn vì nó luôn tồn tại. Sự thật là cô và Nhật Minh chẳng còn là gì của nhau nữa. Lấy lại can đảm, Quỳnh Hoa cất tiếng: – Có lẽ chúng cháu không có duyên với nhau, bác ạ. Cháu đến đây để mời đám cưới. Quỳnh Hoa lấy từ trong túi xách ra chiếc thiếp hồng có in hình cô và Hoàng Hải đưa cho mẹ Nhật Minh. – Cháu,… cháu xin lỗi! Mẹ Nhật Minh cầm chiếc thiếp, tay run run. Một lúc lâu bà mới cất giọng: – Như cháu đã nói 2 đứa không có duyên với nhau. Đó là số phận cháu ạ, không đứa nào có lỗi. Bác mừng cho hạnh phúc của cháu! Nhật Minh và mẹ anh giống nhau quá. Họ cứ nhẹ nhàng như thế, nhân hậu như thế. Họ tốt đến khó tin, đến mức ai không hiểu có thể cho rằng họ đang diễn. Nhưng người tốt thì thường chịu thiệt thòi. Giá như họ cứ ích kỉ hơn, cứ hẹp hòi hơn, biết đâu họ sẽ nhận được nhiều hơn. Nhưng giờ Quỳnh Hoa lại thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Đúng ra, cô mừng cho Nhật Minh vì đã không đến với một người như cô. Một nửa ly coffee vẫn là coffee. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán. Phải chăng ngôi nhà chính là điều Nhật Minh muốn nói với cô? Nhưng rồi, lúc ngôi nhà hạnh phúc của anh dành cho cô hoàn thành cũng là lúc anh biết rằng cô đã xa anh mãi mãi. Sẽ có một cô gái xứng đáng với anh trong ngôi nhà đó. Sẽ có một cô gái yêu anh bằng cả trái tim mình. Sẽ có một cô gái, một cô gái nào đó,… không phải là cô. Nguồn: Bùi Tuấn Anh

You may also like...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *