Truyện kinh dị siêu hack não

Những truyện dưới đây là truyện kinh dị, à mà nó cũng không hẳn là kinh dị nếu như bạn không hiểu nổi nó. Tin tôi đi, nó là truyện kinh dị đấy, hack não khiếp!

Ma có thật

 

Tôi nghĩ rằng ma có thật.
Khi tôi còn nhỏ tôi thường thấy một cô bé khác mà tôi gọi là chị.
Chúng tôi sống cùng nhau, và chị ấy luôn mặc những bộ đồ bẩn thỉu giống tôi.
Nhưng rồi một ngày, tôi không thấy chị ấy nữa.
Cha mẹ thắng sổ số.
Họ nói rằng cô gái đó là do tôi tưởng tượng ra vì gia cảnh quá bần hàn.
Giờ gia đình chúng tôi rất hạnh phúc.
Nhưng có vẻ như tiền thắng sổ số sắp hết.

Kẹo dẻo

 

Tôi đã từng có một người em trai.
Ký ức duy nhất của tôi về nó là khi tôi chia sẻ với nó những viên kẹo dẻo mà tôi được cho trong bữa tiệc trà.
Dù vậy, em trai tôi đã qua đời khi mới chỉ một tháng tuổi.
Em ấy vẫn sẽ sống mãi trong tim chúng tôi.

Nhà cầu bị ám

 

Tôi đang trên đường về nhà tối qua thì tôi thấy đau bụng , đành phải dùng tạm cái nhà cầu gần đó , tởm vãi ! Xung quanh khu này toàn là nhà bỏ hoang , KINH !!!! Tôi mở cửa đi vào nhà cầu , 2 bên tường có những dòng Grafiti nguệch ngoạc , bên trái thì ghi “Nhà cầu này bị ám” , bên phải là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , nhìn cũng có vẻ ghê ghê , mà thôi kệ mắc quá , đặt đít xuống ị cái đã .

Phù ! ra được thoải mái làm sao . giờ ngồi nhìn lại trên tường để coi có gì lạ hay ko ! Haha , bên trái vẫn là “Nhà cầu này bị ám” , bên phải vẫn là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , thay đổi hả ? thay đổi cái đệt nè

Mất trí

 

Tôi là Sarah. Có lẽ cuộc đời tôi không có mấy đặc biệt bởi vì tôi bị mắc căn bệnh mất trí nhớ tạm thời từ hồi 14 tuổi. Bố mẹ tôi bị giết hại 1 cách dã man vào 1 đêm bởi tên cướp đâm hàng chục nhát vào bụng họ. Tôi thường bật khóc sau mỗi lần nhớ ra những gì tôi đã quên. Hằng ngày sau khi tan học tôi vẫn hay mời những người bạn của tôi đến nhà chơi và ngủ qua đêm. Nhưng họ thật tàn nhẫn khi đến sáng hôm sau bỏ đi không hề gửi 1 lời nhắn hay chí ít là nhắc máy điện sau mỗi lần tôi gọi điện.Tôi buồn bã và đi xuống bếp kiếm gì đó ăn.Sực nhớ còn miếng bít tết mới mua,tôi đi ra lấy dao để thái…
Tôi bật khóc.

Máy ảnh tiên tri

 

Tôi vừa mua được 1 chiếc máy ảnh được cho là có thể ” chụp được diện mạo của 1 người trong 10 năm sau”.

Tôi chụp cho chính mình 1 kiểu , nhưng tấm ảnh lại chẳng có gì trong đó.

“Cái gì? Nó hỏng rồi. ”
Rồi tôi chụp cho bạn tôi 1 tấm. Tấm ảnh cho thấy cậu ta giống hệt 1 gã ăn mày.

Giờ thì tôi thực sự lo cho tương lai cậu ta.

Cô gái phòng bên

 

Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác.

Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền.

Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống.

Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.

Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó.

Tôi thấy một cô gái thật đẹp.

Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó.

Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ.

Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.

Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi.

Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.

Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.

Tay ở cửa sổ

 

Ở một trường cấp 3, nơi học sinh học thể dục, cứ 6h lại có 1 cánh tay vẫy vẫy ở cửa sổ.
Một học sinh thấy vậy liền đi vào trong khu vực đó.
Ngày hôm sau học sinh đó mất tích.
Ngày hôm sau nữa có 2 cái tay vẫy vẫy ở cửa sổ..

Người phụ nữ lạ

 

Tôi đang trong nhà tắm thì nghe tiếng bước chân ngoài phòng khách. Ra khỏi nhà tắm, tôi ngạc nhiên thấy một người phụ nữ lạ đang đứng giữa phòng. Bà ta mặc bộ đồ cũ kĩ, tóc dài rối bời buộc cẩu thả sau lưng, khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác như vừa từ xa đến. Là một người thân của bạn tôi à?
– Bác tìm ai ạ?
Người phụ nữ nhìn tôi bằng đôi mắt vô hồn, đôi môi khô khốc nhếch lên:
– Tìm cậu.
Tôi nghĩ bà ta đã nhầm, tôi không quen bà ta.
– Xin lỗi, cháu không quen bác.
Người phụ nữ vẫn nhìn tôi, lẩm bẩm:
– Tìm cậu.
Tôi bắt đầu thấy kì lạ, nhưng vẫn khá yên tâm. Bà ta không mang vũ khí, hơn nữa sức bà ta chắc chắn không làm gì được tôi. Tôi lịch sự nói:
– Chắc bác nhầm rồi, bác có thể hỏi người khác.
Tôi tiến đến cửa phòng định mở cửa ra hiệu đuổi khách.
Và tôi biết thế nào là sợ hãi cực độ, bà ta quả thật đến tìm tôi.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *