Truyện ngắn: Đám cưới trên biển

Nhung tin anh, như người con gái luôn tin rằng khi mình nhìn thẳng về hướng Mặt Trời, thì Mặt Trời cũng đang nhìn lại mình.

Nhung gặp anh trong một buổi chiều Tokyo mưa trắng xoá trời. Chiếc dù mỏng mảnh vuột khỏi đôi tay lạnh cóng, bị gió thổi bạt sang bên kia lề đường. Nhung chới với ngã. Anh Open sát bên, dìu Nhung dậy…

Ngày yêu nhau ở Tokyo, anh từng nói: “Hai người cùng nhau nhìn thấy cầu vồng đôi tại 1 nơi xa thật xa quê hươngchắc như đinh đóng cột sẽ không bao giờ quên được nhau”. Nhung tin anh, như người con gái luôn tin rằng khi mình nhìn thẳng về hướng Mặt Trời, thì Mặt Trời cũng đã và đang nhìn lại mình.

Những đêm Trăng tròn, Nhung đặt tay mình trong lòng bàn tay anh, đi dọc kè sông, bờ môi anh quấn lấy môi Nhung khi tán cây che khuất khuôn mặt hai người. Một chiều tuyết rơi, Nhung cuộn tròn trong anh, giữa phòng có gold color ấm, như caramel. Nhung run lên trong vị ngọt tình yêu nơi đầu lưỡi, lan dần xuống bờ ngực phập phồng rồi thấm vào từng ngõ nghách tâm hồn, cơn chếnh choáng say tình của người con gái đang yêu thương, mãnh liệt & đê mê xiết bao… Anh thích sưởi ấm mình bằng mùi hương sóng sánh thơm của cafe sữa nóng mỗi lúc đông về. Anh thích đàn cho Nhung nghe những bản tình ca, dây guitar mong manh chạm vào tay anh, oằn mình trong niềm kiêu hãnh được vang lên nốt nhạc trong như vắt.

 

Anh về nước sau bốn năm tu nghiệp, Nhung vẫn tồn tại sáu tháng ở lại Tokyo. Anh hẹn Nhung một tương lai gần trong bộ soiree trắng mà anh thích. Sáu tháng Nhung miệt mài với bài vở tốt nghiệp, Thư điện tử của anh vẫn đều đặn suốt 182 ngày, Email thứ 183 là cuộc hẹn ở trường bay Nội Bài. Thành Phố Hà Nội ngày ấy không mưa, anh đón Nhung, đưa Nhung trở về những ngày mặn nồng nơi xứ người bằng cơn chếnh choáng say mà đêm nào Nhung cũng nhớ, khi nằm một mình. Một đêm trôi qua, anh tiễn Nhung về Thành Phố Sài Gòn. Nhung dành trọn 1 tháng cho hạnh phúc gia đình, rồi lại quày quả khăn gói cho chuyến công tác Thành Phố Hà Nội trong 2 năm, mà cũng đều có lẽ vì anh.

Đêm quanh quẩn Hồ Tây, ngày rong ruổi dưới tuyến đường trải mưa phùn, đi bên anh, thân thể căng trào nhựa sống của người phụ nữ đang yêu thương khao khát được khoác lên mình chiếc soiree có màu hoa sữa, sẽ lại được tan vào người đàn ông của bản thân, nhưng trên chiếc giường có hoa hồng đỏ đêm tân hôn. thêm một năm yêu nhau, anh hỏi cưới Nhung, anh muốn cùng Nhung quay trở lại Tokyo để buổi đầu một tương lai nhiều sắc tố như cầu vồng, mai sau của anh  Nhung. niềm hạnh phúc nhảy nhót trong góc nhìnhạnh phúc đong đưa trên khoé môi.. Ngày chờ đón đã và đang đến.

Một tháng trước ngày cưới, căn phòng trọ của Nhung đón hai người khách lạ. Người nữ giới ấy dẫn theo đứa bé gái 6 tuổi. Chị lẳng lặng đưa Nhung xem các tấm ảnh đã hoen màu, có vẻ như vì ẩm ướtđôi tay chay sần nắm lấy tay Nhung, nhát gan, rồi buông rơi. Đứa bé ôm mẹ, len lén đưa mắt nhìn Nhung. Đứa bé nhìn Nhung bằng hai con mắt của anh. Nhung trả lại cho chị xấp ảnh, ảnh của anh. Chị thoáng nhìn thấy bóng mình trong tấm gương đối lập, rồi bỗng chốc cụp mắt xuống, chị khó nhọc ban đầu câu chuyện của mình, nói cho chính xác là câu chuyện của chị…  anh….

Một cô gái quê nghèo cằn cỗi lên Hà Nội mưu sinh. Ngày ngày cô bán bánh bông lan trước cổng trường đại học. Có anh học trò nghèo thường ghé mua bánh, vài ba tháng sau, người ta thấy anh đưa cô về nhà sau giờ học. thêm 1 năm, anh vào đại học đại học, họ chuyển về sống chung trong 1 căn phòng thuê nhỏ hẹp, nhưng rộn ràng tấp nập tiếng cười. Cô vẫn ngày ngày bán bánh, anh đạp xe trường rồi miệt mài vào sách vở. Tốt nghiệp loại ưu, anh nhận học bổng sang Nhật du học 5 năm. Cô giấu tờ giấy khám thai trong túi áo, nén nước mắt tiễn anh lên đường. Sáu năm sau, cô ngồi trong nhà Nhung kể lại chuyện đời mình, nước mắt rơi khi nhớ đến thái độ hờ hững của anh ngày cô đón anh về nước – cái ngày mà cô tưởng gia đình mình sum họp. Cô nhìn người con gái, rỉ tai một câu: “Tôi không thích làm phiền chị, tôi chỉ muốn… Con gái tôi được trao cha, còn tôi… Có là gì đâu”. Họ lẳng lặng vùng lên, ra về. Trời TP Hà Nội khô giònnhư thể quên bẵn cơn mưa vừa trải qua.

Nhung nói muốn tổ chức đám hỏi trên bãi biển Đồ Sơn, chỉ với một trong những người bạn thân của hai người, rồi sẽ vào Sài Thành làm lễ tung ra  Nhung sau,  anh thì không còn ai. Lúc chọn nhẫn cưới, Nhung nhớ những ngón tay chai sần. Anh nhìn Nhung như muốn hỏi điều gì, rồi lại thôi.. Nhung hay khen “đôi mắt anh thật đẹp”… trong khoảng tay anh, Nhung lắng đọng, nhưng lại trầm lặng hơn…

Ngày cưới, Nhung muốn lẻ loi đáp máy bay ra biển trước để chuẩn bị. Nhung cười cười véo tai anh “Để em đi xa anh, xem có nhớ anh không”. Anh nắm tay Nhung không buông, nhưng cũng phải để Nhung đi, vì Nhung muốn như vậy.

Đứng từ phòng khách sạn, anh nhìn thấy bờ biển tràn ngập các cái bong bóng trắng, như chiếc cầu bắc ngang thảm hoa hồng đỏ rực. bạn bè đã chuẩn bị xong phục trang cho anh. Nhung gọi, nói Nhung đang chờ anh ở bãi biển, Nhung còn nhắn thêm “Em sẽ mang tới những gì thuộc về anh”. Anh thoáng chút hoang mang lo lắng, dào này Nhung lạ lắm! Nhưng cũng nhanh chóng đi xuống bãi biển cho kịp giờ làm lễ. Xa xa, anh đã thấy tà áo Nhung bay bay trong gió biển, Nhung đứng nhìn ra biển. Bó hồng trên tay, anh khẽ ôm người con gái, mà chỉ ít phút nữa thôi sẽ trở thành vợ anh. Một cảm xúc là lạ, nhưng cũng chưa hẳncũng có thể có chút quen thuộc ùa vào tim, anh xoay đôi vai run run của cô nàng lại. Chưa hẳn Nhung. Anh buông rơi bó hồng, toàn bộ cơ thể anh đổ sụp xuống bãi cát trắng. Là Nhàn. đứa con gái cũng từng khát khao được mặc chiếc soiree anh thích… Từ sáu năm về trước. Anh nhìn xung quanh, bao nhiêu bạn bè đang nhìn lại anh, không một chút cảm giác trên khuôn mặt. Anh chồm người trong tương lai, anh muốn bỏ chạy khỏi bờ biển, bất chợt anh khựng người lại… Cô Nàng có đôi mắt nâu to tròn đang đứng trước mặt anh, hai con mắt của anh, con gái của anh…

Trên chuyến xe về lại TP. Hà Nội, Nhung bấm nút gửi tin nhắn “Chúc mừng gia đình anh!”.

You may also like...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *